Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013
Những viên đá nhỏ: TÚI GẠO CỦA MẸ
Những viên đá nhỏ: TÚI GẠO CỦA MẸ: Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu ...
Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013
Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013
Cát bụi phận nào…
Ta là hạt bụi. Nhận chân điều này là một nhận chân sự thật về sự sanh-trụ-dị-diệt, theo tinh thần của lời Phật dạy. Đó cũng là nhận diện về sự vô ngã mà con đường của đạo Phật đi tới nhằm giúp cho hành giả buông chứ không phải buộc (dính mắc vào cái tôi và cái của tôi.

Hạt bụi nào hóa kiếp thân ta? - Ảnh minh họa
Theo đó, hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi (*) ngỡ như một câu hỏi nhưng thật là một câu khẳng định về sự vô thủy vô chung, nương nhau biểu hiện của sự sự vật vật trong cõi Ta-bà này. Vì sao không đầu, không cuối? Bởi tất cả đều do duyên sanh-diệt, cái này nối tiếp cái kia, cái này có thì cái kia có.
Tính chất nương nhau biểu hiện (tính tương tức) của sự sự vật vậy vì thế không thể chặt khúc ra để phân tích và cũng không thể nhận biết ta đến từ nơi nào cụ thể cả. Từ duyên sinh diệt, hiểu đúng thì như vậy để không chấp trước, để thấy rằng mình đã vần xoay, luân hồi sanh tử, xuống lên sáu đường từ vô lượng kiếp rồi.
Hạt bụi đó có ta, ta cũng có hạt bụi, cách hiểu về tương tức, sinh khởi, trong nhau. Một trong tất cả, tất cả trong một chính là như thế. Nếu không có hạt bụi thì cũng không thể có vũ trụ và không có ta. Bởi có hạt bụi nên mới có vũ trụ, và có vũ trụ nên mới có ta, đồng thời ngược lại.
Nên, Trịnh hỏi, mà cũng là nhận diện, để rồi đi đến những nhận diện gần gũi khác về sự dị-diệt như:
“Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi”
Rồi đến: “Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi mệt nhoài
Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi”.
Ta vẫn thường nghe dân gian tán với nhau rằng, đến từ cát bụi, trở về với cát bụi, nghe cứ hay hay, thi vị, nhưng để hiểu sâu ta phải học Phật. Đức Phật dạy, bốn yếu tố đất-nước-gió-lửa (gọi là tứ đại) do nhân duyên mà hợp thành, sanh ra ta và người. Trong quá trình đó, nhờ sự có mặt của vô thường mà ta sanh rồi lớn lên, già đi, hoại diệt. Quy luật ấy muôn đời, và do vậy cái quan trọng không phải là sống bao lâu mà là sống như thế nào. Sống như thế nào ở đây được hiểu ở hai phương diện, thứ nhất là ta đón nhận sự thật ấy như thế nào; và thứ hai là ta sẽ gieo tạo nhơn như thế nào để hành trình tiếp nối không phải “Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui”.
Đón nhận sự thật bằng cách chấp nhận và hoan hỷ sẽ cho ta bớt thọ cảm đau thương, giằng xé, thôi những sợ hãi thường tình, thế gian tính. Đón nhận đó cũng là một cách đối đãi với quá khứ kia, rằng, tất cả biểu hiện nơi đây, ngay bây giờ chính là kết quả của một nhân nào đó ta đã gieo tạo từ những “hạt bụi” của vô thỉ kiếp trước, tác hợp-trùng phùng với duyên của hiện đời mà thành chứ đâu?
Và sống như thế nào ở hiện tại cũng chính là một cách sống cho tương lai, nghĩa là ta đang bắt đầu cắm những hạt giống vào tâm cho một mai nào đó trổ quả. Hạt lành hay hạt xấu tùy thuộc vào ta, trên nền của hiểu biết thương yêu nơi ta. Nếu ta hiểu nhân quả sâu sắc thì tự khắc biết “sợ cái nhân” mà “đoạn ác, làm lành” thôi. Và, khi đó, ta thấy thêm sự tương tức ở chỗ này, đó là, ta đón nhận quả trong tinh thần hiểu và thương là liền lúc đó ta đã cấy một hạt giống lành mang tên “hiểu và thương” cho tương lai rồi, không có tách rời!
Cái khoảng 100 năm định lượng một đời người là một sự ước lệ của thế gian, còn với nhãn quan Phật giáo thì mạng người vốn trong hơi thở. Do đó ta trải qua một kiếp làm người chính là tập hợp của vô vàn tiểu kiếp mà theo Đức Phật dạy trong kinh chính là “hằng hà sa số kiếp như số cát sông Hằng” chính là vậy! Giữa những hơi thở có niệm và vô niệm liên tiếp mà chỉ những ai tỉnh thức mới nhận ra, ai định rồi thì sẽ thấy điều này. Thấy điều đó cũng là cái tuệ mang tính “xuất thế gian”. Do vậy, Trịnh nhận diện “Cho trăm năm về chết một ngày” cũng là một sự nhận diện về sự sanh diệt theo tinh thần hằng hà sa số kiếp trong một kiếp như đã nói đó.
Và, trong những thương đau của kiếp làm người đó, thiện-ác trùng trùng, sanh khởi bởi nhơn duyên quá khứ cùng tác tạo hiện tiền. Có những lúc “bắt phong trần phải phong trần”, nghiệp vậy thì có muốn khác cũng không được, nhưng lắm lúc cũng có “xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều”. Tức là, khi ta tích lũy đủ lượng để xô ngã thành lũy nghiệp chướng - hiểu theo nghĩa chiến đấu, hoặc sám hối để “tâm tịnh còn đâu dấu lỗi lầm” - hiểu từ góc nhìn tu tập gìn giữ giới đức, hành trì thiền định để vỡ ra thành cái thấy “không” trong vô ngã thì sẽ giải thoát.
Nghiệp có còn sót lại hay biểu hiện thì cũng chẳng hề hấn gì, bởi thân thọ nghiệp nhưng tâm không thọ nên “đổ nghiệp” ở đây giống như là thay một chiếc áo cũ, mục để khoác áo mới vậy thôi.
Do vậy, trong cái thấy gần gũi của Trịnh rất giống với nhãn quan Phật giáo nhưng cũng nơi đó ta thấy còn chút gì đó băn khoăn, xót xót như: “Xin úp mặt bùi ngùi”. Hẳn là con người tài hoa ấy vẫn còn thiếu một chút duyên hay vẫn còn một chút đời nên cứ phải như thế? Song, dẫu có thế nào thì “Cát bụi” với những nhận chân sự thật, tinh tế đó đã là một sự minh triết không phải ai cũng thấy. Và thấy rồi chắc gì đã nhớ để mà không đau?
Lưu Đình Long (ĐPNN)
(*) Trích từ bài Cát bụi của Trịnh Công Sơn, sáng tác 1987
Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013
Lá thư tình của cha

Con của cha...
Con có thể không biết cha, nhưng cha biết rất rõ mọi thứvề con.
Cha biết khi con ngồi xuống và khi con đứng lên.
Cha quen thuộc với mọi lối đi của con.
Thậm chí bao nhiêu sợi tóc trên đầu con cha cũng đếm được.
Bởi vì con được hình thành trong trí óc của cha.
Cha quyết định đúng thời gian con sinh ra và con sẽ sống ở đâu.
Cha không hề xa cách và giận dữ, nhưng cha là một biểu hiện hoàn chỉnh nhất của tình yêu.
Và đó chính là mong ước của cha để trao tặng tình yêu cho con.
Đơn giản là vì con là con của cha và cha là cha con.
Mỗi món quà tốt lành con nhận được đều từ bàn tay cha.
Vì cha biết con cần những gì.
Mọi sắp xếp của cha cho tương lai con luôn luôn đầy ắp sự mong chờ.
Vì cha yêu con với một tình yêu vĩnh cửu.
Suy nghĩ của cha về con không thể đếm được như là hạt cát trên bờ biển vậy.
Cha sẽ không bao giờ ngừng làm điều tốt cho con.
Vì con là kho báu của cha
Nếu con tìm kiếm cha với tất cả trái tim, con sẽ tìm thấy cha
Cha có thể làm cho con nhiều hơn con nghĩ
Vì cha là nguồn động viên lớn nhất của con
Khi trái tim con tan vỡ, cha sẽ ở bên con
Như là một người chăn cừu ôm cừu con vậy, cha sẽ ôm con vào gần trái tim mình
Và cha sẽ mang đi tất cả đớn đau con sẽ phải chịu đựng trên trái đất này
Cha luôn là cha, và sẽ mãi là như thế.
Cha luôn đợi con. Yêu con.
Cha của con.
Dịch: Thanh Giang
Đóng góp bởi Mr. Jerry
Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013
nguoiduakinh: TIẾNG ĐÓNG CỬA
nguoiduakinh: TIẾNG ĐÓNG CỬA: Tôi mới chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủngon, tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên và tiếng chân lộp cộp...
Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013
Tâm sinh muôn phápThích Lệ Thọ
Quan điểm Phật giáo đối với con người đạt được khả năng vô hạn trước mọi sự vật hiện tượng là “Tâm sinh muôn pháp sinh” bởi tâm dẫn đầu các pháp, tâm tạo ra thiên hình vạn trạng từ đó nhìn vào cuộc đời này thấy có người cao sang đài các thông minh xuất chúng, lại cũng có người ý chí hạ liệt nghèo khó cho nên đã tóm gọn trong một câu “nhất thiết duy tâm tạo”.
Gần đây các Các nhà nghiên cứu tại viện công nghệ UT Dallas đã kết hợp chip CMOS và sóng Terahertz-sóng nằm giữa sóng hồng ngoại và vi sóng. Chỉ cần đặt con chip và bộ thu vào mặt sau chiếc điện thoại, thiết bị này có thể nhìn xuyên thấu mọi chất liệu như tường, gỗ, nhựa, giấy…
Điều này giúp chúng ta đặt ra câu hỏi con người có khả năng hữu hạn hay vô hạn? Nhiều người cho rằng khả năng con người là hữu hạn, con người không thể khỏe như voi, không thể chạy nhanh như báo, không thể sống trong những điều kiện khó khăn nhất, không thể dùng trí lực để điều khiển mọi vật… Nhưng theo nghiên cứu của các nhà khoa học và những trường hợp thực tế đã từng xảy ra trên thế giới thì câu trả lời lại là… có thể.
Tờ báo Indian Express của Ấn Độ ghi lại một trường hợp lạ về một người đàn ông có nhiều tài năng kỳ diệu. Satyanarayana Raju có thể dùng tay không lấy ra từ không khí những đồ vật một cách hết sức tự nhiên. Trước hàng ngàn người, Satyanarayana Raju đã theo lời yêu cầu của bất cứ ai lấy trong không khí ra cái mà họ yêu cầu. Những thứ mà nhiều người yêu cầu ông lấy ra từ không khí rất đa dạng, có khi là những vật mà vào thời gian đó khó tìm thấy, nhưng ông vẫn làm được. Theo các tài liệu trình bày về các năng lực phi thường đầy biến hóa của Satyanarayana Raju thì; từ ngày bộc lộ tài năng này ra cho mọi người biết, ông ta đã lấy được từ không khí ra hàng vạn đồ vật khác nhau: từ chén đĩa, bông hoa, vải vóc, thức ăn, sách vở và cả những thứ ít người nghĩ đến như cái gối , tổ chim, rễ cây...
Các nhà khoa học đã đến quan sát và tìm hiểu. Khi được hỏi rằng do đâu mà Satyanarayana có thể lấy được các đồ vật trong không khí thì ông ta trả lời “Sự thật chẳng có gì là khó khăn khi ta biết rằng trong vũ trụ không gian tích trữ các chất cấu tạo nên mọi vật. Vì thế muốn có được chúng ta chỉ cần lấy từ trong không khí, sự việc tự nhiên như ta thò tay lấy vật dụng trong tủ vậy thôi”.
Ngoài khả năng kỳ lạ ấy, Satyanarayana còn có thể nhìn xuyên qua sắt, gỗ, đất, đá. Ông ta có thể ngồi ở vị trí A và để đi đến vị trí B rồi trở lại mô tả tất cả những gì đang xảy ra tại vị trí B.
Ngay lúc còn bé, Satyanarayana không chịu ăn thịt mà chỉ thích ăn chay. Thường ngày nhìn những người đói khổ đi ăn xin bằng đôi mắt thương xót, cậu bé đầy lòng từ tâm đã luôn mang gạo và thức ăn trong nhà cho những người này. Nếu bất kỳ ai không tận mắt chứng kiến những gì cậu bé đã làm mà chỉ nghe qua lời kể lại thì chắc chắn sẽ cho đó là chuyện vô lý, huyền hoặc, không thể nào tin được. Nhưng ngay cả các nhà khoa học từ Nga, Ðức, Pháp, Hoa Kỳ... đến Ấn Ðộ và tận mắt xem qua những gì mà cậu bé đã làm thì đều phải kinh ngạc.
Đứng ở góc độ con người bình thường thì không thể nào lý giải được là tại sao Satyanarayana lại có thể làm được điều đó? Nhưng nếu chúng ta thay đổi quan điểm để tiếp cận thế giới tâm linh chúng ta sẽ gặp được nhiều hình thái với nhiều cách gọi khác nhau.
Quan điểm Phật giáo đối với con người đạt được khả năng vô hạn trước mọi sự vật hiện tượng là “Tâm sinh muôn pháp sinh” bởi tâm dẫn đầu các pháp, tâm tạo ra thiên hình vạn trạng từ đó nhìn vào cuộc đời này thấy có người cao sang đài các thông minh xuất chúng, lại cũng có người ý chí hạ liệt nghèo khó cho nên đã tóm gọn trong một câu “nhất thiết duy tâm tạo”.
Vì vậy, khi con người bệnh tật thì phải biết nhìn ra bản thân đã có một đời sống và thực phẩm không thích hợp đối với cơ thể. Liền khi ấy thay đổi lối sống và thực phẩm, tức là đã hợp tác với bản thân và tâm. Ngày nay, với sự tiên tiến của khoa học người ta đã chia thực phẩm làm ba cấp độ khác nhau trong đời sống thường nhật:
1. Thực phẩm được tạo ra từ động vật, được xem là nguy hiểm đối với bản thân, bởi con vật được nuôi dưỡng hay sống hoang dã đều mang mầm bệnh, bởi thực phẩm chúng ăn không phải lúc nào cũng thuần khiết. Cho nên được liệt vào loại thấp.
2. Rau quả được xem là loại thực phẩm lý tưởng, bởi con người được cấu tạo không có răng nanh nên rất thích hợp khi ăn chay giảm bệnh[1] hoặc cao hơn là cứu hành tinh khi loài người đạt đến con số 9 tỷ vào năm 2050[2]. Những nhân tố môi trường khác có thể khống chế số dân trên trái đất là chu kỳ ni-tơ, lượng phốt-pho, hàm lượng các-bon trong không khí cho nên con người cần phải ăn rau quả ngay bây giờ. Tuy nhiên vẫn được xếp tầm trung trong mắt của giới tu hành.
3. Đứng góc độ của Phật giáo giáo khuyến khích dùng thực phẩm một cách thông minh, và dùng thiền định để nuôi dưỡng sự sống[3]. Nếu quá quan trọng hai loại thực phẩm trên chỉ làm khổ thêm cho thân, làm phiền lụy tâm linh.
Vượt lên chính mình không dễ, bởi thói quen cộng thêm phong tục tập quán sẽ là bóng mây che khuất mọi khả năng vô tận vốn có của con người. Bất cứ ai cũng có thể đạt được sự nhiệm mầu của bản thân nên Lục tổ Huệ Năng đã thốt lên:
“Đâu ngờ tự tánh vốn tự thanh tịnh
Đâu ngờ tự tánh vốn không sanh diệt
Đâu ngờ tự tánh vốn tự đầy đủ
Đâu ngờ tự tánh vốn không dao động
Đâu ngờ tự tánh hay sanh muôn pháp ”
Giữa khái niệm một con người tầm thường hay phi thường chỉ cách nhau có một cái nhìn. Khi mọi định kiến thay đổi, cuộc sống sẽ thay đổi theo tỷ lệ thuận là hệ quả ắt có và đủ. Chẳng hạn đâu ai nghĩ sẽ dùng ánh sáng để vẽ, khắc chạm trong trong ruột của khối thủy tinh và hủy diệt mục tiêu?
Cũng đâu có ai nghĩ Tiến sĩ Alfred Nobel, đã quyết định để lại một di sản 31 triệu kronor (4.223.500,00 USD). Thành lập các giải Nobel, trao hàng năm cho bất kỳ ai không phân biệt quốc tịch[4]. Bởi ông nhận ra phát minh chất nổ dynamite của mình đã đẩy lương tâm con người đến vực thẳm chiến tranh.
Tóm lại đức Phật ra đời không dạy cho chúng sinh những giáo điều, những hình thức nghi lễ rỗng tuếch. Ngài chỉ dạy cho chúng sinh quan sát thiên nhiên hiện hữu bằng cách quan sát thực trạng nội tâm. Nhưng chúng ta cứ luôn hành xử theo lối có hại cho mình và người. Khi chúng ta ngừng phản ứng mù quáng, biết rõ “mình” là ai, và làm theo lời khuyên của ngài, bằng cảm xúc, hoặc lòng tin, nó sẽ là chiếc chìa khóa mở cánh cửa giải thoát giúp chúng đặt dấu chấm hết đối với đau khổ.
23/04/2012
Lệ Thọ
http://www.daophatngaynay.com/vn/pg-nganh/khoa-hoc/10749-Tam-sinh-muon-phap.html
Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013
nguoiduakinh: Tu là phương pháp suy tư và hành động hợp lý
nguoiduakinh: Tu là phương pháp suy tư và hành động hợp lý: Giác Ngộ - Luôn quán chiếu tất cả sự việc xảy ra theo luật nhân quả, nghiệp báo để có quan điểm và hành động hợp lý là người biết tu... ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)